Các môn lý luận chính trị đã được dạy trong các trường đại học từ lâu và vừa qua Bộ GD&ĐT tiếp tục có quy định về việc giảng dạy các môn học này. Thế nhưng, nhiều người dù đã học qua cao đẳng hoặc đại học vẫn không ngần ngại thừa nhận mình không quan tâm tới... chính trị (có thể thấy trong mục Political Views trên FB hoặc qua giao tiếp). Điều lạ là chưa thấy người ta nói không quan tâm tới những vấn đề khác như văn hóa, giáo dục, lịch sử, nghệ thuật, thể thao….
Không quan tâm điều gì là quyền cá nhân, nhưng nếu nhiều người cùng có điểm chung nói trên thì có lẽ cũng đáng để suy ngẫm.
Chính trị, bản thân nó không xấu và “con người theo bản năng tự nhiên đã có tính chính trị”; xấu tốt là do cách thức và mục đích người ta sử dụng nó.
Ở tầm quốc gia, nếu dân chúng không quan tâm tới chính trị thì làm sao họ có thể lựa chọn được đúng đắn người đại diện để quản lý đất nước. Vậy công tác bầu cử há chẳng mất ý nghĩa và những người đại diện cho dân làm sao đảm bảo là xứng đáng? Ngoài ra, tình trạng này làm khó khăn cho việc qui tụ trí lực toàn dân cho những vấn đề sống còn của đất nước. Cuối cùng, xã hội như vậy sẽ rất khó thật sự đồng thuận.
Ở giác độ cá nhân, người không quan tâm tới chính trị khó có thể làm tốt trách nhiệm với bản thân, gia đình và xã hội. Trước hết, bầu cử là nghĩa vụ của công dân. Kế đến, để xã hội tốt đẹp hơn, mỗi công dân cần đóng góp ý kiến của mình cho những điều hệ trọng của đất nước. Người không quan tâm tới chính trị hẳn khó làm tốt bổn phận vừa nêu.
Mong rằng tình trạng trên không phổ biến; nếu không, hy vọng rằng vì đã có người lo thay mọi việc nên người dân chẳng ai màng tới chính trị nữa làm gì!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét